Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang

Bài viêt trình bày kết quả nghiên cúu được thực hiện tại tỉnh An Giang nhằm mục dích phân tích các nhân tố ảnh huơong đến sư phát triển du lịch (DL) tỉnh An Giang, tù đó đề xuất kiến nghị cần thiết đối với tùng nhân tố riêng. Phương pháp phân tích nhân tố khám phá (EFA-Exploratory Factors Analyse) và Hồi quy đa biến (MLRA - Multiple Linear Regression Analysis) được vận dụng trong nghiên cứu thông qua phỏng vấn 210 đối tuọng khách DL đến các địa điểm DL ở An Giang.

Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang trang 1

Trang 1

Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang trang 2

Trang 2

Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang trang 3

Trang 3

Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang trang 4

Trang 4

Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang trang 5

Trang 5

Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang trang 6

Trang 6

Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang trang 7

Trang 7

Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang trang 8

Trang 8

Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang trang 9

Trang 9

Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang trang 10

Trang 10

Tải về để xem bản đầy đủ

pdf 13 trang Danh Thịnh 12/01/2024 400
Bạn đang xem 10 trang mẫu của tài liệu "Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên

Tóm tắt nội dung tài liệu: Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang

Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch tỉnh An Giang
 TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM TP HỒ CHÍ MINH 
TẠP CHÍ KHOA HỌC 
HO CHI MINH CITY UNIVERSITY OF EDUCATION 
JOURNAL OF SCIENCE 
ISSN: 
1859-3100 
KHOA HỌC XÃ HỘI VÀ NHÂN VĂN 
Tập 15, Số 8 (2018): 157-169 
SOCIAL SCIENCES AND HUMANITIES 
Vol. 15, No. 8 (2018): 157-169 
 Email: tapchikhoahoc@hcmue.edu.vn; Website:  
157 
PHÂN TÍCH CÁC NHÂN TỐ ẢNH HƯỞNG 
 ĐẾN SỰ PHÁT TRIỂN DU LỊCH TỈNH AN GIANG 
Nguyễn Phú Thắng* 
 - Tr ờng Đ i học An Giang 
Ngày nhận bài: 11-6-2018; ngày nhận bài sửa: 15-8-2018; ngày duyệt đăng: 24-8-2018 
 r n ng n ứ ực hiện t i tỉnh An Giang nhằm mụ í ân 
tích các nhân tố n ởng n sự phát triển du lịch (DL) tỉnh An Giang, từ ó ề xuất ki n nghị 
cần thi ối với từng nhân tố r ng. P ơng á ân í n ân ố khám phá (EFA – Exploratory 
Factors Analyse) và Hồ n (MLRA - Multiple Linear Regression Analysis) c vận dụng 
trong nghiên cứu thông qua phỏng vấn 210 ố ng á DL n á ị ểm DL ở An Giang. 
K t qu nghiên cứu cho thấy, nhóm nhân tố có n ởng lớn nhất n phát triển DL An Giang là 
 ng n DL n ân ăn, ng n DL ự nhiên. Các nhân tố á n ín sá , x , ơ sở 
h tầng và công nghệ ó á ộng é ơn. 
Từ khóa: nhân tố, phát triển du lịch, tỉnh An Giang. 
ABSTRACT 
An analysis of the factors influencing on tourism development in An Giang province 
This article illustrates the result of the study conducted in An Giang province in older to 
 n l s s e f rs nfl en ng n An G ng’ r s de el en , s r s ng s e ne ess r 
recommendations to each other factors. The Exploratory Factor Analysis (EFA) and Multiple 
Linear Regression Analysis (MLRA) were applied within the questionnaires of 210 tourists. The 
result shows that human tourism resources and natural tourism resources are considered as the 
strongest factors influencing on tourism development in An Giang. The last factors such as tourism 
 nfr s r re nd e n l g , s l n nd rend e less n e Pr n e‘ r s 
development. 
Keywords: factor, tourism development, An Giang province. 
1. Đặt vấn đề 
Nằm ở phía Tây Nam Việt Nam, tỉnh An Giang có hệ thống tài nguyên DL (TNDL) 
hấp dẫn với Miếu Bà Chúa Xứ núi Sam, lăng Thoại Ngọc Hầu, Khu DL núi Cấm Với lợi 
thế về tài nguyên, An Giang là địa phương đứng đầu vùng đồng bằng sông Cửu Long 
(ĐBSCL) về số lượt khách DL với hơn 6,5 triệu lượt khách, chiếm hơn 20% tổng lượt 
khách toàn vùng năm 2016 (Bộ Văn hóa, Thể thao và DL (Bộ Văn hóa Thể thao và Du 
lịch, 2017). Tuy nhiên, sự phát triển DL còn nhiều hạn chế, đóng góp của ngành DL đối 
*
 Email: nguyenphuthang@gmail.com 
TẠP CHÍ KHOA HỌC - Trường ĐHSP TPHCM Tập 15, Số 8 (2018): 157-169 
158 
với nền kinh tế - xã hội (KT-XH) còn thấp, doanh thu chưa tương xứng với tiềm năng, dịch 
vụ chưa đa dạng. Vì thế, một trong những yêu cầu cấp thiết của ngành DL An Giang hiện 
nay là cần xác định mức độ tác động của các nhân tố đến sự phát triển DL (được giới hạn ở 
nội hàm mức độ phát triển DL từ 1 - 5 tương ứng “rất không phát triển” đến “rất phát 
triển”); từ đó, đề xuất các giải pháp đối với từng nhóm nhân tố, góp phần phát huy thế 
mạnh cũng như khắc phục các hạn chế tồn tại. Dựa trên phương pháp EFA và MRLA 
thông qua bảng hỏi (thực hiện từ tháng 01/2018 đến tháng 3/2018) với nội dung được đề 
xuất gồm 4 nhóm nhân tố với 24 biến quan sát, nghiên cứu nhằm xác định mức độ tác động 
của các nhân tố ảnh hưởng đến phát triển DL tỉnh An Giang, từ đó đề xuất một số kiến 
nghị nhằm thúc đẩy sự phát triển DL ở An Giang, đồng thời góp phần thực hiện các mục 
tiêu về phát triển được xác định trong “Quy hoạch tổng thể phát triển DL vùng ĐBSCL 
đến năm 2030” của Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch. 
2. Phương pháp nghiên cứu 
Để xác định và phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển DL tỉnh An Giang, 
nghiên cứu này sử dụng kết hợp phương pháp EFA và MLRA bằng bảng hỏi với thang đo 
Likert từ 1 – 5 theo các bước cụ thể như Hình 1. 
Bước 1. Xá ịnh nhân tố và xác lập mô hình nghiên cứu 
Sự phát triển DL chịu tác động của nhiều nhân tố. Theo Brannes và Jonas (2002), 
yếu tố nơi cư trú (accommodation) là nhân tố có ảnh hưởng mạnh đến yêu cầu DL của 
khách. Mok và Lam (1996) trong nghiên cứu về phát triển DL ở Việt Nam đã tập trung 
phân tích hai nhóm nhân tố chính gồm môi trường chính trị và sự tham gia của chính phủ 
với vai trò định hình hệ thống hoạt động DL. Nghiên cứu của Mirela Mazilu và Sabina 
TẠP CHÍ KHOA HỌC - Trường ĐHSP TPHCM Nguyễn Phú Thắng 
159 
Mitroi (2014) chỉ ra yếu tố dân cư, xã hội, kinh tế và đặc trưng địa lí là các nhân tố quan 
trọng ảnh hưởng đến ngành DL. 
Ở Việt Nam, Nguyễn Văn Đính và Trần Thị Minh Hòa (2003) đã hệ thống 5 nhóm 
nhân tố có tác động đến DL Việt Nam gồm: (1) Nhân tố chính phát triển hoạt động DL, (2) 
Nhân tố bên ngoài, (3) Nguồn tài nguyên DL, (4) Dịch vụ cho khách, (5) Những sự kiện 
đặc biệt ảnh hưởng DL. Nguyen Thi Khanh Chi và Ha Thuc Vien (2012) trong nghiên cứu 
“Factors influencing Vietnam's tourism development” đã đề xuất 3 nhóm nhân tố tác động 
đến DL Việt Nam gồm (1) Nhân tố nội tại của DL gồm hệ thống DL, hạ tầng DL, hạ tầng 
xã hội, bảo hiểm kinh tế cho DL và công nghệ (2) Những nhân tố bên ngoài gồm môi 
trường chính trị, môi trường văn hóa, môi trường cạnh tranh (3) Tài nguyên DL. Trong các 
công trình nghiên cứu của mình, các tác giả Nguyễn Lan Anh (2014), Nguyễn Phương Nga 
(2015), Nguyễn Hà Quỳnh Giao (2015) đã xác định các yếu tố ảnh hưởng đến phát triển 
DL tại các địa bàn cụ thể gồm lợi thế về vị trí, quảng bá, cơ sở hạ tầng (CSHT) và dịch vụ 
hỗ trợ, nguồn nhân lực, chính sách quản lí, môi trường; và các yếu tố phụ thuộc gồm sự đa 
dạng của tài nguyên, tính hấp dẫn của tài nguyên, thông tin điểm đến, giá cả sản phẩm, sản 
phẩm đặc thù, cơ sở vật chất, đào tạo nhân viên, giáo dục cộng đồng, sự hỗ trợ của nhà 
nước, tổ chức quản lí hoạt động DL, an ninh an toàn. 
Nhìn chung, nhân tố tác động đến sự phát triển DL rất đa dạng với nhiều góc nhìn, 
cách tiếp cận. Dựa trên cơ sở các nghiên cứu trước đây và vận dụng vào thực tiễn ở An 
Giang, nghiên cứu đề x ... , Số 8 (2018): 157-169 
164 
Bước 3. Đ ều chỉnh mô hình 
Trên cơ sở ma trận xoay (Bảng 6), mô hình được điều chỉnh lại như sau (Hình 3): 
Hình 3. Mô n ều chỉn “Cá n ân ố n ởng n phát triển DL tỉn An G ng” 
 So với mô hình đề xuất (Hình 2), mô hình điều chỉnh có sự thay đổi khi xuất hiện 2 
nhóm biến được đặt tên là TNDL tự nhiên và TNDL nhân văn được trích xuất từ nhóm 
biến TNDL. Các nhóm biến còn lại không có sự thay đổi. 
Bước 5. Phân tích hồi quy MRLA 
 Để xác định, đo lường và đánh giá mức độ ảnh hưởng của các nhân tố đến sự phát 
triển DL An Giang, phương pháp hồi quy đa biến được sử dụng giữa 05 nhóm nhân tố ảnh 
hưởng thu được từ EFA bao gồm: (1) Chính sách và xu thế (2) TNDL nhân văn (3) TNDL 
tự nhiên (4) CSHT và công nghệ (5) Vị trí địa lí, với biến phụ thuộc là “Mức độ phát triển 
DL An Giang”. 
 MRLA dựa trên mô hình hồi quy đa biến của Hoàng Trọng và Chu Nguyễn Mộng 
Ngọc (2008) như sau: 
Y = β1X1 + β2X2 + β3X3 +β4X4 + β5X5 + e (1) 
trong đó: 
Y: Là biến phụ thuộc, 
 X1, X2, X3, X4, X5: Là các biến độc lập, 
 βi: Các trọng số hồi quy, 
 e: Sai số. 
 Sau khi đưa 5 biến độc lập vào cùng lúc để phân tích hồi quy bằng SPSS, kết quả có 
được như sau: 
Bảng 8. Model Summaryb 
Model R R Square Adjusted R Square Std. Error of the Estimate Durbin-Watson 
1 ,694
a
 ,482 ,469 ,379 1,621 
a. Predictors: (Constant), VTDL, TN_TN, HT_CN, CS_XT, TN_NV 
b. Dependent Variable: Mức độ phát triển 
TẠP CHÍ KHOA HỌC - Trường ĐHSP TPHCM Nguyễn Phú Thắng 
165 
Bảng 8 cho thấy, giá trị R2 hiệu chỉnh bằng 0,482 cho thấy biến độc lập đưa vào phân 
tích hồi quy ảnh hưởng 48,2% sự thay đổi của biến phụ thuộc, còn lại 51,8% là do các biến 
ngoài mô hình và sai số ngẫu nhiên. Hệ số Durbin – Watson = 1,621, nằm trong khoảng 
1,5 đến 2,5 nên không có hiện tượng tương quan chuỗi bậc nhất xảy ra. 
Bảng 9. ANOVAb 
Model Sum of Squares df Mean Square F Sig. 
1 Regression 27,196 5 5,439 37,920 ,000
a
Residual 29,261 204 ,143 
Total 56,457 209 
a. Predictors: (Constant), VTDL, TN_TN, HT_CN, CS_XT, TN_NV 
b. Dependent Variable: Mức độ phát triển 
Qua bảng ANOVA, giá trị Sig kiểm định F bằng 0,00<0,05, như vậy, mô hình hồi 
quy tuyến tính bội phù hợp với tập dữ liệu và có thể sử dụng được. 
Bảng 10. Coefficientsa 
Model 
Unstandardized Coefficients 
Standardized 
Coefficients t Sig. 
Collinearity Statistics 
B Std. Error Beta Tolerance VIF 
1 
(Constant) ,706 ,245 2,877 ,004 
CS_XT ,167 ,048 ,200 3,457 ,001 ,757 1,321 
TN_NV ,332 ,067 ,346 4,956 ,000 ,522 1,916 
TN_TN ,189 ,047 ,247 4,021 ,000 ,673 1,487 
HT_CN ,111 ,054 ,114 2,042 ,042 ,812 1,232 
VTDL ,020 ,036 ,032 ,549 ,584 ,753 1,327 
a. Dependent Variable: Mức độ phát triển 
Ở bảng Coeficients, biến “VTDL” có Sig kiểm định t hệ số hồi quy (0,584) lớn hơn 
0,05, do đó, biến này không có ý nghĩa giải thích cho biến phụ thuộc. Các biến còn lại có 
Sig kiểm định t hệ số hồi quy nhỏ hơn 0,05, do đó các biến độc lập này đều có ý nghĩa giải 
thích cho biến phụ thuộc và không bị loại khỏi mô hình. Hệ số VIF của các biến độc lập 
đều nhỏ hơn 2 (Bảng 10), do vậy không có đa cộng tuyến xảy ra. Như vậy tất cả các biến 
độc lập đưa vào phân tích hồi quy đều tác động cùng chiều tới biến phụ thuộc. 
3. Kết quả nghiên cứu và thảo luận 
3.1. Kết quả nghiên cứu 
Dựa vào độ lớn của hệ số hồi quy chuẩn hóa Beta (Bảng 10) và công thức (1), 
phương trình hồi quy chuẩn hóa được trình bày như sau: 
Y = 0,346*TN_NV + 0,247*TN_TN + 0,200*CS_XT + 0,114*HT_CN (2) 
TẠP CHÍ KHOA HỌC - Trường ĐHSP TPHCM Tập 15, Số 8 (2018): 157-169 
166 
Mức độ phát triển DL = 0,346* NDL nhân văn 
 + 0,247*TNDL tự nhiên 
 + 0,200*Chính sách và xu thế 
+ 0,114*Hạ tầng và công nghệ 
Như vậy, với 5 nhân tố đặt ra từ đầu (Bảng 7), chỉ có 4 nhóm nhân tố được chấp 
nhận đưa vào phân tích. Nhóm nhân tố “Vị trí địa lí” bị loại bỏ do không có ý nghĩa trong 
mô hình hồi quy. 
3.2. Thảo luận 
Từ các hệ số của phương trình hồi quy (2) (mục 3.1) cho thấy: nhóm TNDL nhân 
văn tác động nhiều nhất đến mức độ phát triển DL tỉnh An Giang; kế đến là TNDL tự 
nhiên. Nhóm Chính sách và xu thế cũng có ảnh hưởng đáng kể. Cuối cùng là nhóm CSHT 
và công nghệ. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là xem nhẹ hay bỏ qua những yếu tố tác 
động thấp trong mô hình. Cụ thể, ảnh hưởng của từng nhân tố đến sự phát triển DL An 
Giang như sau: 
Bi n X1 (TNDL n ân ăn) 
Hệ số hồi quy đứng trước biến này giải thích rằng cảm nhận của du khách về TNDL 
nhân văn tốt nhất, với điều kiện các biến khác trong mô hình không đổi, mức độ phát triển 
DL sẽ tăng lên 0,346 điểm. Trên thực tế, An Giang có nhiều lợi thế nổi bật về TNDL nhân 
văn, điển hình nhất là các tài nguyên nằm trong Khu DL núi Sam mà trung tâm là Miếu Bà 
Chúa Xứ núi Sam với lễ hội Vía Bà. Điều này tạo nên sức hấp dẫn đối với du khách và có 
tác động thúc đẩy ngành DL tỉnh phát triển (điển hình là tổng lượt khách tham quan Miếu 
Bà Chúa Xứ núi Sam và lễ hội Vía Bà chiếm hơn 70% tổng lượt khách, doanh thu DL 
chiếm 60% (Sở Văn hóa – Thông tin- Du lịch An Giang, 2017)). Tuy nhiên, có nhiều giá 
trị TNDL nhân văn đặc sắc trên địa bàn tỉnh chưa được đầu tư và chưa thực sự hấp dẫn 
khách như Di chỉ khảo cổ và nghệ thuật Óc Eo, di tích Tức Dụp, lễ hội Chăm An Phú 
Kết hợp với kết quả ở Bảng 5, phương trình hồi quy (2) cũng phản ánh đặc điểm hoạt động 
DL mới chỉ dừng lại ở khai thác loại hình ẩm thực và các giá trị văn hóa, trong khi việc 
khai thác giá trị của làng nghề, di tích lịch sử chưa thực sự hiệu quả. Để tiếp tục phát huy 
lợi thế này, cần quan tâm đầu tư đến việc phát triển nhiều loại hình DL trên cơ sở tài 
nguyên DL nhân văn. Ư 
Bi n X2 (TNDL tự nhiên) 
Hệ số hồi quy đứng trước biến này giải thích rằng cảm nhận của du khách về TNDL 
tự nhiên đứng thứ 2, với điều kiện các biến khác trong mô hình không đổi thì mức độ phát 
triển sẽ tăng lên 0,247 điểm. Như vậy, khách DL đồng thuận cao với nhân tố TNDL tự 
nhiên đồng nghĩa với việc TNDL tự nhiên khá hấp dẫn và có tác động lớn đến sự phát triển 
DL (sau nhóm TNDL nhân văn). Trên thực tế, TNDL tự nhiên ở An Giang đa dạng và điển 
hình như các ngọn núi ở vùng Thất Sơn (Bảy Núi), rừng tràm Trà Sư mùa nước nổi; góp 
TẠP CHÍ KHOA HỌC - Trường ĐHSP TPHCM Nguyễn Phú Thắng 
167 
phần tạo nên sức hấp dẫn và thúc đẩy DL tỉnh phát triển. Để tiếp tục thu hút khách, cần 
liên kết khai thác hơn nữa các giá trị về TNDL tự nhiên theo hướng đa dạng và hiệu quả, 
cần phải liên kết với các hệ thống giá trị TNDL nhân văn, cũng như các giá trị tài nguyên 
của các địa phương khác để tạo nên tính đa dạng trong chuỗi sản phẩm liên kết. 
Bi n X3 (Chính sách và xu th ) 
Phương trình hồi quy (2) cũng chỉ ra rằng, với điều kiện các biến khác trong mô hình 
không đổi thì mức độ phát triển sẽ tăng lên 0,2 điểm. Nhìn chung, chính sách phát triển DL 
đã được coi trọng. Việc xác định ngành DL là ngành kinh tế mũi nhọn, với nhiều chương 
trình kết hợp để thúc đẩy DL phát triển trong những năm qua đã bước đầu cho thấy tính 
hiệu quả. Yếu tố chính sách đầu tư thu hút DL có tác động mạnh nhất đến nhóm yếu tố này 
(Bảng 5). Tuy nhiên, hệ thống chính sách liên quan đến phát triển và liên kết mới chỉ dừng 
lại ở hình thức, chính sách thu hút đầu tư DL còn khiêm tốn. Nhân tố này sẽ là một yếu tố 
vô cùng quan trọng cần được cân nhắc và hoàn chỉnh nếu muốn tiếp tục thúc đẩy sự phát 
triển DL trong thời gian tới. 
Bi n X4 (H tầng và công nghệ) 
Hệ số hồi quy đứng trước biến này giải thích rằng cảm nhận của du khách về CSHT 
và công nghệ ở mức tương đối, với điều kiện các biến khác trong mô hình không đổi thì 
mức độ phát triển của ngành DL sẽ tăng lên 0,114 điểm. CSHT và công nghệ là các yếu tố 
quan trọng trong phát triển DL. Ở tỉnh An Giang, tuy đã chú trọng phát triển, song nhìn 
chung CSHT và công nghệ còn chưa hoàn thiện. Do đó, để tiếp tục thúc đẩy ngành DL, 
yếu tố này cần được chú trọng thông qua việc hoàn thiện giao thông, thông tin liên lạc, 
công nghệ quảng bá và quản lí. Cần tiếp cận các công nghệ hiện đại trong quảng bá, xúc 
tiến, quản lí DL từ bên ngoài nhằm đồng bộ và nâng cao hơn nữa vai trò của nhân tố này. 
Bên cạnh đó, yếu tố vị trí địa lí cũng là nhóm nhân tố quan trọng và cần chú trọng 
phát huy. Thực tế cho thấy, việc tiếp giáp với các trung tâm DL là Cần Thơ và TP Hồ Chí 
Minh tạo điều kiện thuận lợi trong việc xây dựng tour, khai thác thị trường DL và liên kết 
DL. Bên cạnh đó, việc tiếp giáp với Campuchia cũng tạo tiền đề thuận lợi cho việc liên kết 
quốc tế. Trong tương lai, việc hoàn thiện hơn nữa CSHT, đặc biệt là giao thông vận tải sẽ 
góp phần nâng cao lợi thế về vị trí, đồng thời tạo ra các tiền đề thuận lợi cho việc thúc đẩy 
liên kết giữa An Giang và các địa phương phụ cận. 
4. Kết luận và kiến nghị 
4.1. Kết luận 
Kết quả đánh giá mức độ ảnh hưởng của các nhân tố đến sự phát triển DL tỉnh An 
Giang cho thấy các nhân tố về tài nguyên vẫn đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy 
sự phát triển DL. Các yếu tố về chính sách, xu thế, CSHT bước đầu đã được chú trọng. 
Tuy nhiên, kết quả nghiên cứu một lần nữa khẳng định tính chất chủ yếu dựa vào tài 
nguyên của hoạt động DL tỉnh. Chính sách, hệ thống CSHT còn nhiều hạn chế, chưa có 
TẠP CHÍ KHOA HỌC - Trường ĐHSP TPHCM Tập 15, Số 8 (2018): 157-169 
168 
nhiều tác động lớn đến mức độ phát triển DL, đặc biệt trong bối cảnh liên kết DL đang 
diễn ra sâu rộng ở vùng ĐBSCL. Các kết quả này là cơ sở quan trọng để các cơ quan ban 
ngành tham khảo, đánh giá đúng mức độ tác động của từng nhóm yếu tố, có thể vận dụng 
trong hoạch định chiến lược chính sách nhằm nâng cao hiệu quả hoạt động DL và tăng 
cường hơn nữa mức độ liên kết về DL theo vùng. 
4.2. Kiến nghị 
Dựa trên kết quả đánh giá, nghiên cứu đề xuất một số kiến nghị đối với từng nhóm 
nhân tố cụ thể như sau: 
Đối với nhân tố TNDL: Tiếp tục có chiến lược khai thác hiệu quả giá trị độc đáo của 
TNDL, đặc biệt là TNDL nhân văn. Bên cạnh Miếu Bà Chúa Xứ núi Sam, cần xây dựng 
các tour nhằm nâng cao hệ số hấp dẫn đối với các điểm DL lân cận có tài nguyên nổi bật 
như Khu DL núi Cấm, Miếu Bà Chúa Xứ Bàu Mướp để hình thành sản phẩm DL tâm 
linh đặc thù. Bên cạnh đó, cần chú trọng khai thác các giá trị TNDL tự nhiên khác biệt của 
tỉnh như các cù lao Ông Hổ, cù lao Giêng, vùng Bảy Núi... Cần nâng cao sự phối hợp giữa 
các doanh nghiệp lữ hành, nhà quản lí DL, chính quyền các địa phương ở điểm DL để xây 
dựng các tour, tuyến kết nối các điểm DL nói trên. Tuy nhiên, về lâu dài, cần đa dạng hơn 
nữa các sản phẩm và nâng cao năng lực của các loại hình dịch vụ nhằm khai thác tốt hơn 
các giá trị tài nguyên có sẵn. 
Đối với nhân tố Chính sách và xu th : Nhìn chung, cần chú trọng hoàn thiện các hệ 
thống chính sách phát triển DL của tỉnh, trong đó nhấn mạnh tầm quan trọng của chính 
sách liên kết vùng nhằm tạo ra sản phẩm đa dạng, tránh sự trùng lặp, nâng cao tính cạnh 
tranh. Các chính sách về đầu tư DL nên tiếp tục được khuyến khích. Việc tham gia vào 
nhóm liên kết phía Tây của Hiệp hội DL ĐBSCL sẽ giúp cho An Giang và các địa phương 
có thể hoàn thiện chính sách phát triển DL liên vùng. Ngoài ra, việc nắm bắt xu thế hợp 
tác, liên kết cũng cần được chú trọng nhằm đưa ngành DL phát triển một cách phù hợp và 
hiệu quả. 
Đối với nhân tố CSHT và công nghệ: Việc hoàn thiện CSHT cần được ưu tiên trong 
chiến lược phát triển và liên kết DL. Cần chú trọng nâng cao chất lượng của hệ thống giao 
thông, đặc biệt là tuyến Quốc lộ 91 và các tuyến giao thông trọng điểm của tỉnh, như Tỉnh 
lộ 944, 945; mở rộng các loại hình vận chuyển nhằm giúp du khách tiếp cận dễ hơn với các 
điểm DL. Bên cạnh đó, việc ứng dụng khoa học công nghệ trong quản lí, quảng bá DL 
cũng là yếu tố cần được ưu tiên. Để làm được điều này, bên cạnh việc thu hút đầu tư và 
ứng dụng các công nghệ mới, cần liên kết với các địa phương khác nhằm đạt được hiệu 
quả trong hoạt động DL. 
TẠP CHÍ KHOA HỌC - Trường ĐHSP TPHCM Nguyễn Phú Thắng 
169 
 Tuyên bố về quyền lợi: Tác giả xác nhận hoàn toàn không có xung đột về quyền lợi. 
TÀI LIỆU THAM KHẢO 
Nguyễn Lan Anh. (2014). Phát triển du lịch tỉnh Thái Nguyên với việc khai thác tài nguyên du lịch 
vùng phụ cận. Luận án Tiến sĩ, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội. 
Brännäs, K. & Nordström, J. (2002). Tourist accommodation effects of Festivals. Sweden: 580 th 
Umeå Economic Studies, Department of Economics, Umeå University. 
Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch. (2016). Quy ho ch tổng thể phát triển du lị ùng ồng bằng 
sông Cử L ng n nă 2030. Hà Nội. 
Nguyen Thi Khanh Chi, Ha Thuc Vien. (2012). Factors influencing Vietnam's tourism 
development. Retrieved from 
https://www.researchgate.net/publication/280599661_Factors_influencing_Vietnam%27s_to
urism_development 
Nguyễn Văn Đính, Trần Thị Minh Hòa. (2003). Giáo trình Kinh t du lịch. Hà Nội: NXB Lao động 
- Xã hội. 
Gerbing, D. W.; Anderson, J. C. (1988). An Update Paradigm for Scale Development Incorporating 
Unidimensionality and Its Assessments. Journal of Marketing Research, 25, 186-192. 
Nguyễn Hà Quỳnh Giao. (2015). Đán g á ng n d lị n ân ăn ở tỉnh Thừa Thiên – Hu . 
Luận án Tiến sĩ Địa lí học, Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh. 
Hair, J. F., Black, W. C., Babin, B. J., & Anderson, R. E. (2010). Multivariate Data Analysis. 
Prentice-Hall International, Inc. 
Mok, C. & Lam, T. (1996). Hotel and Tourism Development in Vietnam. Journal of Travel & 
Tourism Marketing, 7(1), 85-91. 
Mazilu, M. & Mitroi, S. (2014). Demographic, Social, Economic and geographic features – 
shaping factors of the tourist market. Romani: Romanian Economic and Business 
Review, 5(1), 159-166. 
Nguyễn Phương Nga. (2015). Phát triển du lịch tỉnh Hà Giang thời kì hội nhập. Luận án Tiến sĩ 
Địa lí học, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội. 
Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch An Giang. (2017). Báo cáo k t qu ho ộng du lị nă 2016 
 ơng ớng nhiệm vụ nă 2017. 
Hoàng Trọng, Chu Nguyễn Mộng Ngọc. (2008). Phân tích dữ liệu nghiên cứu với SPSS. TP Hồ 
Chí Minh: NXB Hồng Đức. 

File đính kèm:

  • pdfphan_tich_cac_nhan_to_anh_huong_den_su_phat_trien_du_lich_ti.pdf